XUẤT Ê-DÍP-TÔ-KÝ 20:7 – Điều Răn Thứ Ba

Luận đề

Xuất Ê-díp-tô-ký 20:7 trình bày điều răn thứ ba trong Mười Điều Răn, cấm việc sử dụng danh của Đức Giê-hô-va một cách vô ích. Mặc dù điều răn này chỉ bao gồm một câu ngắn, nhưng ý nghĩa thần học của nó rất sâu sắc. Trong truyền thống Kinh Thánh, danh của Đức Chúa Trời không chỉ là một cách gọi đơn giản mà còn đại diện cho bản chất, uy quyền và sự hiện diện của Ngài. Vì vậy, việc sử dụng danh của Đức Chúa Trời một cách sai trái không chỉ là một lỗi về ngôn ngữ mà còn là một sự xúc phạm đối với chính Đức Chúa Trời.

Bối cảnh bản văn

Điều răn thứ ba xuất hiện sau hai điều răn đầu tiên, vốn tập trung vào việc thờ phượng Đức Chúa Trời cách đúng đắn. Nếu điều răn thứ nhất khẳng định rằng dân Y-sơ-ra-ên chỉ được thờ phượng một mình Đức Giê-hô-va, và điều răn thứ hai cấm việc thờ hình tượng, thì điều răn thứ ba chuyển trọng tâm sang cách mà dân sự phải tôn kính danh của Đức Chúa Trời trong đời sống và lời nói của họ.

Giải nghĩa bản văn

Không được lấy danh Đức Chúa Trời làm vô ích

Câu 7 bắt đầu bằng mệnh lệnh:

“Ngươi không được lấy danh của Đức Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi làm vô ích.”

Trong nguyên ngữ Hê-bơ-rơ:

לֹא תִשָּׂא אֶת־שֵׁם יְהוָה אֱלֹהֶיךָ לַשָּׁוְא

Động từ תִשָּׂא (tissa) xuất phát từ động từ נָשָׂא (nasa), nghĩa là “mang,” “nâng lên,” hoặc “sử dụng.”

Trong bối cảnh này, động từ này có thể được hiểu là “dùng” hoặc “xưng.”

Danh của Đức Chúa Trời

Danh từ שֵׁם (shem) nghĩa là “danh.”

Trong tư tưởng Kinh Thánh, danh của một người thường gắn liền với bản chất và uy quyền của người đó.

Vì vậy, danh của Đức Giê-hô-va đại diện cho chính bản thân Đức Chúa Trời và sự hiện diện của Ngài.

Trong nhiều phần khác của Kinh Thánh, danh của Đức Chúa Trời được mô tả như nơi trú ẩn và nguồn cứu rỗi.

Làm vô ích

Cụm từ לַשָּׁוְא (lashav) nghĩa là “một cách vô ích,” “hư không,” hoặc “giả dối.”

Từ שָׁוְא (shav) thường được dùng để chỉ những điều giả dối hoặc vô nghĩa.

Trong bối cảnh của điều răn này, cụm từ này có thể ám chỉ việc sử dụng danh của Đức Chúa Trời trong những lời thề giả dối hoặc trong những hành động lừa dối.

Hậu quả

Phần cuối của câu nói rằng Đức Chúa Trời sẽ không xem người nào lấy danh Ngài làm vô ích là vô tội.

Điều này cho thấy rằng việc lạm dụng danh của Đức Chúa Trời là một tội nghiêm trọng trong cộng đồng giao ước.

Bối cảnh tôn giáo Cận Đông cổ

Trong nhiều nền văn hóa Cận Đông cổ đại, danh của các vị thần thường được dùng trong các lời thề hoặc các nghi thức tôn giáo. Người ta tin rằng việc kêu gọi danh của thần linh có thể bảo đảm sự thật hoặc mang lại quyền lực cho lời nói.

Trong bối cảnh này, điều răn thứ ba cảnh báo rằng danh của Đức Giê-hô-va không được dùng cho những mục đích sai trái.

Ý nghĩa trong Thánh Kinh Thần học

Điều răn này nhấn mạnh rằng danh của Đức Chúa Trời phải được tôn kính trong đời sống của dân giao ước.

Trong toàn bộ Kinh Thánh, danh của Đức Chúa Trời thường gắn liền với sự hiện diện và uy quyền của Ngài.

Vì vậy, việc tôn kính danh của Đức Chúa Trời trở thành một phần quan trọng của đời sống thờ phượng.

Tổng hợp

Xuất Ê-díp-tô-ký 20:7 cấm việc sử dụng danh của Đức Chúa Trời một cách vô ích. Điều răn này nhấn mạnh rằng danh của Đức Chúa Trời đại diện cho chính bản thân Ngài và phải được tôn kính trong mọi hoàn cảnh.

Áp dụng

Phân đoạn này nhắc người đọc rằng lời nói và hành động của họ phải phản ánh sự tôn kính đối với Đức Chúa Trời.

FOOTNOTES

  1. Brevard S. Childs, The Book of Exodus (Philadelphia: Westminster Press, 1974), 551–566.
  2. Victor P. Hamilton, Exodus: An Exegetical Commentary (Grand Rapids: Baker Academic, 2011), 1081–1108.
  3. John I. Durham, Exodus (Waco: Word Books, 1987), 705–724.
  4. Douglas K. Stuart, Exodus (Nashville: Broadman & Holman, 2006), 863–884.
  5. Umberto Cassuto, A Commentary on the Book of Exodus (Jerusalem: Magnes Press, 1967), 751–770.
  6. Christopher J. H. Wright, Old Testament Ethics for the People of God (Downers Grove: IVP Academic, 2004), 331–350.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang