Luận đề
Xuất Ê-díp-tô-ký 30:34–38 mô tả công thức của hương thánh được dùng trong Đền Tạm. Hương này được dâng trên bàn thờ xông hương trước mặt Đức Giê-hô-va và tượng trưng cho sự cầu nguyện và sự thờ phượng của dân giao ước. Qua việc quy định công thức cụ thể của hương thánh và cấm sử dụng nó cho mục đích cá nhân, bản văn nhấn mạnh rằng sự thờ phượng Đức Chúa Trời phải được thực hiện theo những chuẩn mực thánh mà Ngài đã thiết lập.
Bối cảnh bản văn
Sau khi mô tả công thức của dầu xức thánh (Xuất Ê-díp-tô-ký 30:22–33), bản văn tiếp tục với công thức của hương thánh được dùng trong nghi thức xông hương. Hai phân đoạn này cùng nhau nhấn mạnh nguyên tắc rằng những gì được dùng trong sự thờ phượng Đức Chúa Trời phải được biệt riêng và thánh hóa cho mục đích thiêng liêng.
Giải nghĩa bản văn
Mệnh lệnh của Đức Chúa Trời
Câu 34 mở đầu với lời phán của Đức Giê-hô-va với Môi-se, yêu cầu ông lấy các hương liệu đặc biệt để làm hương thánh.
Các thành phần của hương
Bản văn liệt kê bốn loại hương liệu.
Trong nguyên ngữ Hê-bơ-rơ:
נָטָף
Danh từ này thường được dịch là “nhựa thơm” hoặc “nhựa thơm chảy ra từ cây.”
שְׁחֵלֶת
Thuật ngữ này thường được hiểu là một loại hương liệu có nguồn gốc từ vỏ của một loại sinh vật biển hoặc từ nhựa cây.
חֶלְבְּנָה
Danh từ này nghĩa là “galbanum,” một loại nhựa thơm có mùi mạnh.
לְבוֹנָה
Danh từ này nghĩa là “nhũ hương.”
Bốn loại hương liệu này được trộn với nhau với lượng bằng nhau.
Công thức của hương
Câu 35 nói rằng các hương liệu này phải được pha chế thành hương theo nghệ thuật của người làm hương.
Trong nguyên ngữ Hê-bơ-rơ:
קְטֹרֶת
Danh từ này nghĩa là “hương.”
Hương này phải được pha chế tinh khiết và thánh.
Trong nguyên ngữ Hê-bơ-rơ:
טָהוֹר קֹדֶשׁ
Danh từ טָהוֹר nghĩa là “tinh khiết.”
Danh từ קֹדֶשׁ nghĩa là “thánh.”
Đặt trước Hòm Giao Ước
Câu 36 nói rằng một phần hương phải được nghiền nhỏ và đặt trước Hòm Giao Ước trong Lều Hội Kiến.
Điều này cho thấy rằng hương thánh được dâng lên trực tiếp trước sự hiện diện của Đức Chúa Trời.
Không được dùng cho mục đích cá nhân
Câu 37–38 nói rằng dân Y-sơ-ra-ên không được làm hương giống như vậy để dùng cho bản thân.
Nếu ai làm hương giống như vậy để dùng riêng thì người đó sẽ bị loại khỏi cộng đồng.
Điều này nhấn mạnh rằng hương thánh được biệt riêng hoàn toàn cho Đức Chúa Trời.
Bối cảnh Cận Đông cổ
Trong nhiều nền văn hóa Cận Đông cổ, việc đốt hương là một phần quan trọng của các nghi thức tôn giáo. Tuy nhiên, trong Kinh Thánh, hương thánh được đặt trong bối cảnh giao ước và được dùng như biểu tượng của sự cầu nguyện và sự thờ phượng trước mặt Đức Chúa Trời.
Ý nghĩa trong Thánh Kinh Thần học
Hương thánh tượng trưng cho sự cầu nguyện và sự thờ phượng của dân giao ước. Việc dâng hương trước mặt Đức Chúa Trời nhấn mạnh rằng sự cầu nguyện là một phần trung tâm của mối quan hệ giữa Đức Chúa Trời và dân Ngài.
Tổng hợp
Xuất Ê-díp-tô-ký 30:34–38 mô tả công thức của hương thánh và nhấn mạnh rằng sự thờ phượng Đức Chúa Trời phải được thực hiện theo những chuẩn mực thánh mà Ngài đã thiết lập.
Áp dụng
Phân đoạn này nhắc người đọc rằng sự cầu nguyện và sự thờ phượng phải được thực hiện với sự kính sợ và sự tôn trọng đối với sự thánh khiết của Đức Chúa Trời.
FOOTNOTES
- Brevard S. Childs, The Book of Exodus (Philadelphia: Westminster Press, 1974), 1871–1900.
- Victor P. Hamilton, Exodus: An Exegetical Commentary (Grand Rapids: Baker Academic, 2011), 3281–3340.
- John I. Durham, Exodus (Waco: Word Books, 1987), 2661–2720.
- Douglas K. Stuart, Exodus (Nashville: Broadman & Holman, 2006), 2811–2870.
- Nahum M. Sarna, Exodus (Philadelphia: Jewish Publication Society, 1991), 701–740.