Sách Khải Huyền (Ἀποκάλυψις Ἰωάννου) trình bày đỉnh cao của mặc khải Kinh Thánh, nơi danh יהוה (YHWH) được bày tỏ cách trọn vẹn trong bối cảnh của ngày cuối cùng. Nếu Xuất Ê-díp-tô-ký 3:14–15 là nền tảng của thần học danh thánh, thì Khải Huyền là sự hoàn tất của mặc khải đó. Tại đây, danh của Đức Chúa Trời không chỉ được công bố, nhưng được tôn vinh trong vương quyền đời đời, và được chia sẻ cách trọn vẹn với Đấng Christ.
I. DANH ĐỨC CHÚA TRỜI TRONG KHẢI HUYỀN: “ĐẤNG ĐANG CÓ, ĐÃ CÓ, VÀ SẼ ĐẾN”
Khải Huyền 1:4, 1:8, và 4:8 trình bày công thức thần học đặc biệt:
“ὁ ὢν καὶ ὁ ἦν καὶ ὁ ἐρχόμενος”
(“Đấng hiện có, đã có, và đang đến”)
Công thức này phản ánh אהיה (ʾehyeh) trong Xuất 3:14, nhưng được mở rộng theo chiều kích thời gian:
- Hiện tại (ὁ ὢν)
- Quá khứ (ὁ ἦν)
- Tương lai (ὁ ἐρχόμενος)¹
Điều này cho thấy rằng danh יהוה không chỉ liên quan đến hiện hữu, nhưng bao trùm toàn bộ lịch sử và đặc biệt hướng đến sự hoàn tất trong ngày cuối cùng.
II. ALPHA VÀ OMEGA: DANH THẦN LINH TRONG HÌNH THỨC HY LẠP
Khải Huyền 1:8; 21:6; 22:13:
“Ta là Alpha và Omega, Đầu và Cuối”
Alpha (Α) và Omega (Ω) là chữ cái đầu và cuối của bảng chữ cái Hy Lạp, diễn tả rằng Đức Chúa Trời là Đấng khởi đầu và kết thúc mọi sự.²
Danh hiệu này không chỉ áp dụng cho Đức Chúa Trời, nhưng cũng được dùng cho Đấng Christ (Khải 22:13), cho thấy sự hiệp nhất trọn vẹn trong bản thể thần linh.³
III. ΚΥΡΙΟΣ VÀ DANH יהוה TRONG KHẢI HUYỀN
Trong bản LXX, יהוה được dịch là κύριος (Chúa). Sách Khải Huyền tiếp tục truyền thống này, nhưng mở rộng theo chiều hướng Christology.
- Đức Chúa Trời: “κύριος ὁ θεός” (Khải 4:8)
- Đấng Christ: “κύριος κυρίων” (Khải 17:14)
Điều này cho thấy Đấng Christ không chỉ là đại diện, nhưng chia sẻ chính danh và vinh hiển của יהוה.⁴
IV. DANH MỚI VÀ SỰ HOÀN TẤT TRONG NGÀY CUỐI CÙNG
Khải Huyền 2:17; 3:12 nói về “danh mới” (ὄνομα καινόν).
Điều này không phải là thay thế danh יהוה, nhưng là sự bày tỏ trọn vẹn hơn của danh đó khi mọi sự được hoàn tất.
Khải 22:4:
“Họ sẽ thấy mặt Ngài, và danh Ngài sẽ ở trên trán họ.”
Đây là đỉnh cao của thần học danh thánh:
→ điều mà trong Cựu Ước không thể phát âm
→ nay trở thành dấu ấn đời đời trên dân sự Đức Chúa Trời trong ngày cuối cùng
V. NGÔI VỊ NGỒI TRÊN NGÔI VÀ CHIÊN CON
Khải 5:13:
“Mọi loài… đều nói: chúc tụng… cho Đấng ngồi trên ngai và Chiên Con”
Sự thờ phượng vốn chỉ dành cho יהוה nay được chia sẻ với Chiên Con.⁵
Điều này khẳng định rằng Đấng Christ hoàn toàn thuộc về bản thể thần linh của Đức Chúa Trời.
VI. THẦN HỌC TỔNG HỢP
Sách Khải Huyền trình bày danh יהוה qua ba chiều kích:
- Sự hoàn tất trong ngày cuối cùng
Danh Đức Chúa Trời được bày tỏ trọn vẹn khi lịch sử đạt đến điểm kết thúc - Sự hiệp nhất trong Đấng Christ
Đấng Christ chia sẻ trọn vẹn danh và vinh hiển của Đức Chúa Trời - Sự thờ phượng đời đời
Dân sự Đức Chúa Trời thờ phượng Ngài và Chiên Con cách hiệp nhất
VII. KẾT LUẬN
Từ Xuất Ê-díp-tô-ký 3:14 đến Khải Huyền 22:4, danh יהוה đi qua một tiến trình mặc khải liên tục. Trong Cựu Ước, danh này bày tỏ sự hiện hữu và giao ước; trong Tân Ước, danh này được bày tỏ trong Đấng Christ; và trong Khải Huyền, danh này được hoàn tất trong ngày cuối cùng.
Do đó, Khải Huyền không chỉ nói về tương lai, nhưng là sự hoàn tất của toàn bộ mặc khải Kinh Thánh:
→ Đức Chúa Trời của Xuất Hành
→ chính là Đấng trị vì đời đời cùng với Chiên Con
Danh יהוה vì thế đạt đến đỉnh cao: được mặc khải, được tôn vinh, và được sống động trong cộng đồng cứu chuộc đời đời.
Footnotes
- G. K. Beale, The Book of Revelation (Grand Rapids: Eerdmans, 1999), 187–190.
- Richard Bauckham, The Theology of the Book of Revelation (Cambridge: Cambridge University Press, 1993), 26–30.
- Ibid.
- Beale, Revelation, 215–220.
- Bauckham, Theology of Revelation, 58–65.
Bibliography
Aune, David. Revelation. Dallas: Word Books, 1997.
Bauckham, Richard. The Theology of the Book of Revelation. Cambridge: Cambridge University Press, 1993.
Beale, G. K. The Book of Revelation. Grand Rapids: Eerdmans, 1999.