Lịch sử Cơ Đốc Giáo phần 2 ghi lại sự ra đời của Hội Thánh và sự lan rộng của phong trào truyền giáo trong thế kỷ đầu tiên. Lịch sử Cơ Đốc Giáo phần 2 nói về điều gì?
- Sự ra đời của Hội Thánh
Sự kiện Lễ Ngũ Tuần (Công Vụ 2) đánh dấu sự ra đời chính thức của Hội Thánh. Thánh Linh giáng xuống trên các môn đồ, và sứ điệp Tin Lành bắt đầu lan rộng nhanh chóng.
Hội Thánh ban đầu sống trong sự hiệp một, cầu nguyện, và chia sẻ đời sống chung (Công Vụ 2:42–47).
- Vai trò của các sứ đồ
Các sứ đồ đóng vai trò trung tâm trong việc truyền bá đức tin.
Phi-e-rơ tập trung vào người Do Thái, trong khi Phao-lô mở rộng sứ mạng đến dân ngoại. Các chuyến truyền giáo của Phao-lô đã đưa Tin Lành đến nhiều thành phố quan trọng trong Đế quốc La Mã.
- Sự bắt bớ và tăng trưởng
Cơ Đốc Giáo phải đối diện với sự bắt bớ từ cả người Do Thái và chính quyền La Mã. Dưới thời Nero (64 SCN), nhiều tín hữu bị giết hại (Tacitus, Annals 15.44).
Tuy nhiên, sự bắt bớ không làm Hội Thánh suy yếu, mà ngược lại, thúc đẩy sự lan rộng của đức tin.
Tertullian đã nói: “Huyết của các thánh đồ là hạt giống của Hội Thánh.”
KẾT LUẬN
Sự kết hợp giữa truyền giáo và bắt bớ đã tạo nên một Hội Thánh mạnh mẽ và lan rộng nhanh chóng.
(Đón đọc Phần 3: Kinh Thánh Tân Ước và cấu trúc Hội Thánh)
Trong lịch sử Cơ Đốc Giáo phần 2, Hội Thánh ban đầu phát triển mạnh mẽ qua sự hiệp một và truyền giáo. Việc nghiên cứu lịch sử Cơ Đốc Giáo phần 2 giúp hiểu rõ sự lan rộng của đức tin trong bối cảnh bị bắt bớ.