Chú Giải Sáng-thế-ký 47

Luận đề

Sáng-thế-ký 47 ghi lại sự định cư chính thức của gia đình Gia-cốp tại Ai Cập và mô tả cách Giô-sép quản lý nạn đói đang lan rộng khắp đất nước. Chương này vừa trình bày cuộc gặp gỡ giữa Gia-cốp và Pha-ra-ôn, vừa mô tả chính sách kinh tế của Giô-sép trong thời kỳ khủng hoảng. Qua các sự kiện trong chương này, bản văn cho thấy rằng Đức Chúa Trời không chỉ dẫn dắt lịch sử của gia đình giao ước mà còn sử dụng họ để ảnh hưởng đến các quốc gia lớn. Sự định cư của gia đình Gia-cốp tại vùng Gô-sen cũng chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo trong lịch sử cứu chuộc, khi dân Y-sơ-ra-ên phát triển thành một dân tộc đông đảo tại Ai Cập.

Bối Cảnh Văn Chương

Sau khi Gia-cốp và gia đình ông đến Ai Cập, Giô-sép chuẩn bị giới thiệu họ với Pha-ra-ôn và sắp xếp nơi định cư cho họ. Đồng thời, nạn đói tiếp tục ảnh hưởng nghiêm trọng đến nền kinh tế của Ai Cập và các vùng lân cận.

Cấu trúc của chương có thể được chia thành ba phần chính.

Câu 1–12: Gia đình Gia-cốp gặp Pha-ra-ôn và định cư tại Gô-sen.
Câu 13–26: Giô-sép quản lý nạn đói tại Ai Cập.
Câu 27–31: Những năm cuối đời của Gia-cốp.

Gia Đình Gia-cốp Gặp Pha-ra-ôn (Câu 1–12)

Giô-sép chọn năm người anh em của mình để giới thiệu với Pha-ra-ôn.

Khi Pha-ra-ôn hỏi họ làm nghề gì, họ trả lời rằng họ là những người chăn chiên.

Họ xin được định cư tại vùng Gô-sen vì nạn đói tại Ca-na-an rất nghiêm trọng.

Pha-ra-ôn đồng ý và cho phép họ sống tại vùng đất tốt nhất của Ai Cập.

Sau đó Giô-sép đưa Gia-cốp đến gặp Pha-ra-ôn.

Gia-cốp chúc phước cho Pha-ra-ôn, điều này cho thấy một sự đảo ngược đáng chú ý: một người chăn chiên già từ Ca-na-an ban phước cho vua của một cường quốc.

Gia-cốp nói rằng đời sống của ông ngắn ngủi và đầy khó khăn so với các tổ phụ trước.

Sau đó Giô-sép định cư gia đình mình tại Gô-sen và cung cấp lương thực cho họ.

Giô-sép Quản Lý Nạn Đói (Câu 13–26)

Nạn đói trở nên nghiêm trọng đến mức người dân Ai Cập phải mua lương thực từ kho dự trữ của nhà vua.

Ban đầu họ trả tiền bạc để mua lúa.

Khi tiền bạc hết, họ đổi gia súc lấy lương thực.

Sau đó họ bán đất đai và thậm chí bản thân mình để đổi lấy lúa.

Kết quả là Pha-ra-ôn trở thành chủ sở hữu của toàn bộ đất đai tại Ai Cập, ngoại trừ đất của các thầy tế lễ.

Giô-sép thiết lập một hệ thống thuế, trong đó người dân phải nộp một phần năm sản lượng cho Pha-ra-ôn.

Chính sách này giúp ổn định nền kinh tế của Ai Cập trong thời kỳ khủng hoảng.

Những Năm Cuối Đời Của Gia-cốp (Câu 27–31)

Gia đình Gia-cốp sống tại vùng Gô-sen và phát triển mạnh mẽ.

Họ sinh sôi nảy nở và trở nên đông đảo.

Gia-cốp sống tại Ai Cập mười bảy năm.

Khi gần qua đời, ông gọi Giô-sép đến và yêu cầu ông thề rằng sẽ không chôn ông tại Ai Cập mà phải đưa thi hài ông trở về Ca-na-an để chôn cùng các tổ phụ.

Giô-sép đồng ý với yêu cầu này.

Gia-cốp cúi mình thờ phượng Đức Chúa Trời trên đầu giường.

Bối Cảnh Cận Đông Cổ Đại

Trong thời cổ đại, các cuộc khủng hoảng lương thực thường dẫn đến những thay đổi lớn trong cấu trúc kinh tế và xã hội. Các nhà lãnh đạo có thể tập trung quyền lực và tài sản để quản lý nguồn tài nguyên khan hiếm.

Ngoài ra, việc chôn cất tại quê hương tổ tiên là một thực hành quan trọng trong nhiều nền văn hóa cổ đại.

Lịch Sử Giải Nghĩa

Các nhà giải kinh thường xem chính sách kinh tế của Giô-sép như một minh họa về sự khôn ngoan và khả năng quản trị của ông. Tuy nhiên, một số học giả cũng thảo luận về những tác động xã hội của chính sách này đối với người dân Ai Cập.

Tổng Hợp Thần Học

Sáng-thế-ký 47 nhấn mạnh rằng Đức Chúa Trời đang thực hiện lời hứa của Ngài dành cho Áp-ra-ham: dòng dõi của ông sẽ trở nên đông đảo. Ngoài ra, chương này cũng cho thấy rằng dân giao ước có thể sống và phát triển ngay cả trong một vùng đất ngoại bang dưới sự bảo vệ của Đức Chúa Trời.

Kết luận

Sáng-thế-ký 47 ghi lại sự định cư của gia đình Gia-cốp tại Ai Cập và cho thấy cách Đức Chúa Trời tiếp tục dẫn dắt dân giao ước của Ngài trong lịch sử. Qua các sự kiện trong chương này, bản văn nhấn mạnh rằng ngay cả trong những hoàn cảnh khó khăn như nạn đói, Đức Chúa Trời vẫn đang thực hiện kế hoạch của Ngài.

Footnotes

  1. Gordon J. Wenham, Genesis 16–50.
  2. Bruce K. Waltke, Genesis: A Commentary.
  3. Victor P. Hamilton, The Book of Genesis Chapters 18–50.

Bibliography

Hamilton, Victor P. The Book of Genesis Chapters 18–50.
Waltke, Bruce K. Genesis: A Commentary.
Wenham, Gordon J. Genesis 16–50.

Để lại một bình luận

Vui lòng điền vào các ô bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang