Thesis
Sáng-thế-ký 2:15–17 đánh dấu sự thiết lập vai trò của con người trong trật tự sáng tạo và giới thiệu mệnh lệnh đầu tiên của Đức Chúa Trời dành cho nhân loại. Đoạn văn này không chỉ mô tả nhiệm vụ của con người trong vườn Ê-đen mà còn đặt nền tảng cho thần học về sự vâng phục và trách nhiệm đạo đức trong Kinh Thánh. Phân tích các động từ Hebrew quan trọng trong bản văn cho thấy rằng con người được giao nhiệm vụ vừa quản trị vừa bảo vệ thế giới sáng tạo, đồng thời sống trong sự vâng phục đối với mệnh lệnh của Đức Chúa Trời. Mệnh lệnh liên quan đến cây biết điều thiện và điều ác đặt nền tảng cho câu chuyện sa ngã trong chương 3 và giới thiệu khái niệm về sự lựa chọn đạo đức của con người.
The Human Vocation in Eden (2:15)
Câu 15 mô tả nhiệm vụ của con người trong vườn Ê-đen:
“Đức Giê-hô-va Đức Chúa Trời đem con người đặt vào vườn Ê-đen để canh tác và giữ gìn nó.”
Hai động từ Hebrew quan trọng được dùng ở đây là:
עָבַד (abad)
שָׁמַר (shamar)
Động từ עָבַד thường được dịch là “làm việc,” “phục vụ,” hoặc “canh tác.” Trong nhiều đoạn khác của Cựu Ước, từ này được dùng để mô tả việc phục vụ Đức Chúa Trời.
Động từ שָׁמַר có nghĩa là “giữ,” “bảo vệ,” hoặc “canh giữ.”
Điều đáng chú ý là hai động từ này thường xuất hiện cùng nhau trong các đoạn nói về công việc của các thầy tế lễ trong đền thờ (Dân Số Ký 3:7–8).
Điều này đã dẫn nhiều học giả đến kết luận rằng con người được đặt trong vườn Ê-đen với vai trò tương tự như một thầy tế lễ phục vụ Đức Chúa Trời.
Priest-King Motif
Trong thần học Kinh Thánh, con người thường được mô tả như vừa là vua vừa là thầy tế lễ trong thế giới sáng tạo. Trong Sáng-thế-ký 1:28, con người được giao quyền cai trị trên đất.
Trong Sáng-thế-ký 2:15, con người được giao nhiệm vụ phục vụ và giữ gìn khu vườn.
Sự kết hợp của hai vai trò này cho thấy rằng con người được thiết kế để vừa quản trị vừa phục vụ trong thế giới do Đức Chúa Trời tạo dựng.
The Divine Command (2:16–17)
Câu 16–17 giới thiệu mệnh lệnh đầu tiên của Đức Chúa Trời dành cho con người.
“Ngươi được tự do ăn mọi cây trong vườn.”
Câu này nhấn mạnh sự phong phú của sự provision của Đức Chúa Trời. Con người được phép ăn từ tất cả các cây trong vườn, ngoại trừ một cây.
The Tree of the Knowledge of Good and Evil
Cây bị cấm được gọi là:
עֵץ הַדַּעַת טוֹב וָרָע
“Cây biết điều thiện và điều ác.”
Danh từ דַּעַת (da‘at) có nghĩa là “sự hiểu biết” hoặc “sự nhận thức.”
Cụm từ “thiện và ác” trong Hebrew thường được dùng như một merism để chỉ toàn bộ phạm vi của sự hiểu biết đạo đức.
Do đó, cây này có thể được hiểu như biểu tượng của quyền xác định điều thiện và điều ác.
The Warning of Death
Câu 17 kết thúc với một lời cảnh báo:
“Vì trong ngày ngươi ăn trái của cây đó, chắc chắn ngươi sẽ chết.”
Cụm từ Hebrew được dùng ở đây là:
מוֹת תָּמוּת
Cấu trúc này là một infinitive absolute kết hợp với động từ chính, nhấn mạnh sự chắc chắn của hậu quả.
Tuy nhiên, câu hỏi quan trọng là: “cái chết” ở đây có nghĩa là gì?
Trong câu chuyện tiếp theo, A-đam và Ê-va không chết ngay lập tức về mặt thể xác. Điều này cho thấy rằng bản văn có thể đang nói đến sự chết thuộc linh – sự tách rời khỏi Đức Chúa Trời.
Ancient Near Eastern Context
Trong nhiều thần thoại Cận Đông cổ đại, các vị thần thường giữ lại một yếu tố quan trọng của sự sống để ngăn con người trở nên giống họ.
Ví dụ, trong sử thi Gilgamesh, nhân vật chính tìm kiếm cây sự sống nhưng cuối cùng không đạt được nó.
Sáng-thế-ký đưa ra một câu chuyện tương tự nhưng với ý nghĩa thần học khác. Mệnh lệnh của Đức Chúa Trời không nhằm bảo vệ quyền lực thần linh khỏi con người mà nhằm thiết lập một mối quan hệ dựa trên sự vâng phục.
Covenant Framework
Nhiều nhà thần học xem Sáng-thế-ký 2:16–17 như một dạng giao ước nguyên thủy giữa Đức Chúa Trời và con người.
Các yếu tố của giao ước bao gồm:
- sự ban phước (được ăn mọi cây)
- mệnh lệnh (không ăn cây kia)
- hậu quả (sự chết)
Cấu trúc này tương tự với nhiều giao ước khác trong Kinh Thánh.
Theological Significance
Đoạn văn này đặt nền tảng cho thần học Kinh Thánh về sự vâng phục và trách nhiệm đạo đức của con người.
Con người được tạo dựng để sống trong mối quan hệ với Đức Chúa Trời, nhưng mối quan hệ đó đòi hỏi sự vâng phục đối với mệnh lệnh của Ngài.
Mệnh lệnh liên quan đến cây biết điều thiện và điều ác giới thiệu khả năng lựa chọn đạo đức của con người và chuẩn bị cho câu chuyện sa ngã trong chương tiếp theo.
Footnotes
- Gordon J. Wenham, Genesis 1–15 (Waco: Word Books, 1987), 67–70.
- Bruce K. Waltke, Genesis: A Commentary (Grand Rapids: Zondervan, 2001), 102–105.
- Victor P. Hamilton, The Book of Genesis Chapters 1–17 (Grand Rapids: Eerdmans, 1990), 206–212.
Bibliography
Hamilton, Victor P. The Book of Genesis Chapters 1–17. Grand Rapids: Eerdmans, 1990.
Waltke, Bruce K. Genesis: A Commentary. Grand Rapids: Zondervan, 2001.
Wenham, Gordon J. Genesis 1–15. Waco: Word Books, 1987.